Đặc Tính Hoa Sen & Ý Nghĩa Bảy Bước Chân Của Phật

I. Đặc Tính Hoa Sen

Hoa sen là biểu tượng của sự thanh taothuần khiếtvà bất nhiễm. Nó được mọc từ trong bùn dơ, nhưng đã vươn mình lên một cách mạnh mẽ, tinh khiết và tươi đẹp. Chính vì vậy mà hình ảnh hoa sen đã được sử dụng rất nhiều trong kinh điển của Phật giáo Nam truyền cũng như Bắc truyền. Do đó, bảy bước chân của đức Phật đã được lấy làm ẩn dụ trên những đóa hoa sen vô nhiễm ấy.

Đại loại hoa sen có tám đặc tính tuyệt diệu  sau đây: 1. Không nhiễm. 2. Trừng thanh. 3. Kiên nhẫn. 4. Viên dung 5. Thanh lương. 6. Hành trực. 7. Ngẩu không. 8. Bồng thực.
1. Không nhiễm: Hoa sen dù mọc lên từ trong bùn nhơ, nhưng tính chất của nó không có mùi hôi của bùn.(Điều này dụ cho sống giữa thế gian nhưng không bị nhiễm ô).
2. Trừng thanh: Trừng thanh là lóng trong. Điều đặc biệt ở đây là chỗ nào hoa sen mọc lên thì chỗ đó nước không bị đục. (Dụ cho sự tươi mát cho thế gian).
3. Kiên nhẫn: Hoa sen là loại túc căn thảo, tức là loại nẩy mầm từ rễ củ của năm trước. (Điều này dụ cho đức tính nhẫn nhục).
4. Tánh viên dung: Hoa sen có những cánh hoa bao bọc gương sen rất tròn trịa và đẹp. (Đây là tiêu biểu cho tánh giác ngộ của mỗi chúng sanh).
5. Thanh lương: Hoa sen thường nở vào giữa mùa hạ và bất chấp sự nóng bức(Điều này dụ cho sự nghịch lưu giữa cuộc sống).
6. Hành trực: Thân của cành sen mọc lên ngay thẳng. (Đây là tiêu biểu cho sự ngày thẳng của thân và tâm).
7. Ngẩu không: Hoa sen tuy thân ngay thẳng, nhưng trong ruột thì trống rỗng.(Điều này chỉ cho đức tính buông xả, không cố chấp).

8. Bồng thực: Các loài hoa khác khi bông tàn thì mới kết nụ thành trái và có hột. Ngược lại, hoa sen khi nó nở ra thì đã có gương có hột sẵn. (Chỉ cho nhân quả luôn luôn song hành cùng nhau).

II. Ý Nghĩa bảy Bước Chân Của Phật

Đối với con số bảy là một con số rất là đặc biệt chính vì vậy mà các luận thuyết của triết học Đông phương và Tây phương đều có đề cập đến con số bảy này. Theo quan niệm triết học Đông phương thì số bảy là con số biểu trưng cho sự hoàn hảo nhiếp thâu cả vũ trụ. Nó được xác lập trên bảy nguyên lý của thời gian và không gian. Theo thánh Kinh, thì Thiên Chúa là đấng đã sáng tạo ra vũ trụ muôn loài trong sáu ngày và ngày thứ bảy Ngài nghỉ ngơi. Truyền thống của người Do Thái giáo thì cho rằng, số bảy là con số thông minh và do đó họ đã có bảy ngày Thánh lễ lớn trong năm…

Trong tinh thần của Phật giáo thì con số bảy hầu hết trong các Kinh điển thường đề cập đến. Theo tư tưởng kinh Hoa Nghiêm thì con số bảy dụ cho sự bao hàm của tòan thể vũ trụ như: trên, dưới, trong, ngoài, phải, trái và chính giữa. Tất cả các địa hạt từ vật nhỏ nhất như vi trần cho đến vật lớn như núi Tu Di đều không ngoài con số bảy này.

Các Pháp số Phật học về con số bảy như:
– Thất đại: địa, thủy, hỏa, phong, không, kiến, thức.
– Thất thánh tài: tín, tấn, giới, tàm quý, văn, xả, huệ.
– Thất chúng: Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, thức-xoa-ma-na, sa disa di niưu bà tắcưu bà di.
– Thất Phật: Phật Tỳ-bà-thiPhật Thi-khíPhật Tỳ-xá-phùPhật Câu-lưu-tônPhật Câu-na-hàm Mâu-niPhật Ca-diếp và Phật Thích-ca.
– Thất thánh quả: Tu-đà-hoàn, tư-đà-hàm, a-na-hàm, A-la-hán, Duyên giác, Bồ-tát và Phật.

-Thất bồ đề phần:Trạch pháptinh tấn, hỷ, khinh an, niệm, định và xả.

Ngoài những thí dụ về con số bảy được nêu ở trên thì sự Đản sinh của đức Phật được Kinh Thái TửThụy Ứng Bản Khởi, cũng như kinh Ưu Bà Di Tịnh Hạnh Diệu Pháp môn phẩm Thụy Ứng ghi lại như sau: Sự Đản sinh ấy được đánh dấu qua tiến trình bảy bước nở hoa sen.

1. Bước thứ nhất đức Phật nhìn về Phương Đông và bảo rằng: “Phương Đông ấy chính là ngọn đuốc soi đường tối thượng cho chúng sinh trong mọi lãnh vực”. (Thị Đông phương vị chúng sinh vi đạo thủ cố). Đức Phật lấy phương mặt trời mọc để chỉ cho sự phát huy trí tuệ.
2. Bước thứ hai đức Phật nhìn về phương Nam và bảo rằng: “Phương Nam ấy chính là ruộng phước an lành cho chúng sinh gieo gặt”. (Thị